Đây cũng là một cách để biết rõ nhất về việc đắc Tứ Thiền vì ‘Thần thông là hệ quả tất yếu của Tứ Thiền Hữu Sắc’. Anh Alpha hướng dẫn cách mở nhãn như sau: Khi đã đạt độ định tâm ở Tứ Thiền (i.e. tâm đứng yên một cách tự nhiên và có Lạc) thì mình tác ý muốn biết trước một việc gì sắp xảy ra. Một lúc sau thì sẽ có những hình ảnh / biểu tượng (icon) xuất hiện.[1] Tùy theo quan điểm của mình về các hình ảnh này (chia làm 2 nhóm đối lập: yes / no, thiện / ác pháp, positive / negative). Khi một hình ảnh (vd. cái búa, ngọn núi) xuất hiện mà mình vẫn chưa hiểu ý nghĩa thế nào thì mình vẫn tiếp tục nhập định và hỏi nữa (vd. cái búa ý nghĩa là gì?) thì một hình ảnh khác xuất hiện. Nếu chưa hiểu thì hỏi nữa, hỏi cho đến khi nào hiểu thì thôi. Như vậy, mình sẽ có một chuỗi các hình ảnh và dựa vào đó mình hiểu được về công việc mình muốn hỏi sẽ như thế nào.
Lưu ý quan trọng:
(1) Nên nhớ rằng đáp án chỉ đúng khi nhập định sâu và cái tâm phải khách quan, vô tư. Không được chèn cái tư tưởng chủ quan, thiên lệch, yêu ghét, mong cầu vào trong lúc hỏi vì như vậy đáp án sẽ sai bét nhè.
(2) ‘Thần thông không liên quan gì đến nhân quả’. Cho dù biết trước được việc sẽ xảy ra như vậy nhưng mình vẫn không thay đổi được nó. Anh Alpha đã kinh qua rất nhiều trường hợp như thế trong đời và có dẫn chứng chuyện bị gạt tiền từ người bán đồ dỏm.
Chứng nghiệm của bản thân:
+ Chuyện thứ 1: Một người quen sẽ trải qua một buổi thi thuyết trình. Ba tập và hỏi là buổi thi sẽ như thế nào. Sau một lúc thì trong tư tưởng có tên / hình ảnh tưởng tượng (chứ không phải thấy như nhìn bằng mắt thường) là một cái búa. Cái hiểu loáng thoáng khi đó là ‘under the hammer’ chứ Ba cũng không khẳng định chắc chắn được. Hôm sau, khi người này thuyết trình thì quả thật hội đồng chấm điểm không cảm thấy hài lòng và phải tranh luận để xem cho điểm đạt hay là không. Nếu cho qua thì nên có những nhắc nhở gì. Sau đó, anh Alpha có giải thích thêm và xác nhận: con mắt thứ 3 là vậy đó. Lần đầu tiên Ba chủ động mở được nó 😊.
+ Chuyện thứ 2: Ba nhập định và muốn hỏi về một việc muốn làm thì các hình ảnh (trong tưởng tượng) lần lượt xuất hiện (sau khi hỏi tiếp) là quả núi, cái logo của Nike (dấu tick), và cái bánh pizza. Anh Alpha giảng giải dựa trên quan điểm tốt xấu của Ba về các biểu tượng này như sau: quả núi là cái gì đó to lớn, vững chãi (ngược lại, đối với anh Alpha thì nó là ác pháp, cái gì đó rất khó vượt qua), cái Nike logo là ‘làm được’ vì nó như là mình check / tick một việc mình đã làm xong, và cái bánh pizza là ngon vì Ba thích ăn pizza mà. Câu chuyện đầy đủ sẽ là: cái việc mà mình muốn làm này sẽ làm được một cách vững vàng và dễ dàng. Tất nhiên, vì đây là việc tương lai nên thực sự chưa kiểm chứng được. Nhưng, theo lời anh Alpha, nếu như cuộc sống cứ như vầy, mình không tạo ra ác nghiệp thì tương lai sẽ là như thế.
+ Chuyện thứ 3: Khi Ba nằm tập vào một buổi sáng thứ 2 trước khi có hẹn gặp một người mới quen để bàn về một việc muốn làm, Ba cũng có hỏi là có gặp người này không / cuộc gặp sẽ như thế nào. Cái hình ảnh trong tưởng tượng là một con số 0 tròn trĩnh. Vẫn chưa hiểu gì. Khi tập xong, kiểm tra email thì thấy một cái email từ người này xin lỗi không gặp được vì bị bệnh cảm. Hihi, con số không là ý nghĩa này đây. Sau đó một tuần Ba lại hỏi về vấn đề này trước khi gặp, hình ảnh tư tưởng xuất hiện lần lượt là: cục bơ (butter), chữ ‘smooth’, và cục gạch nâu đỏ. Sau cuộc gặp, Ba nghĩ lại và hiểu rằng: cuộc nói chuyện trơn tru, thuận lợi, và nó có thể là cột mốc, đặt một viên đá đầu tiên cho sự hợp tác này. Dù sao vẫn chưa kiểm chứng được 100% vì phải xem diễn tiến của chuyện này thế nào trong tương lai.
+ Chuyện thứ 4: Trước khi vào một phiên họp bàn thêm về một số cải tổ ở chổ làm, Ba có hỏi là nó sẽ diễn ra thế nào. Hình ảnh tuần tự bao gồm: cái búa, chữ ‘heated debate’, và sau đó là chữ ‘enemy’. Ba cũng hơi ngạc nhiên vì nghĩ không lẽ mình bị dập à, mình cũng đâu phải người muốn có kẻ thù đâu nhỉ! Khi vào trong cuộc họp thì thực ra người mà bị phản bác ý kiến là người khác, cũng có tranh luận (nhưng không phải là hostile gì), và sau một lúc thì người bị phản bác đó hầu như không đóng góp thêm nhận định gì, cũng không được chủ tọa hỏi thêm ý kiến. Kiểu như bị cho ra rìa vậy.
+ Chuyện thứ 5: Ba hỏi về con có làm được bài test không thì các biểu tượng là: hủ Nuttella và một miếng pancake xuất hiện cùng một lúc nhưng tách rời nhau (chứ không phải Nuttella quẹt lên miếng pancake). Hỏi tiếp thì ra chữ ‘piece of cake’. Chiều về hỏi thì hóa ra con xin mẹ nghỉ học. Vậy ra cái thấy / đáp án là không đúng ☹. Tâm không khách quan hay lý do gì mà ra đáp án không đúng thì Ba không rõ. Còn một hai chuyện nữa mà quên mất rồi và cũng vì không / chưa kiểm tra được. Hơn nữa, Ba cũng không muốn làm chuyện này thường xuyên vì (i) cũng không có gì nhiều để hỏi, và (ii) khi hỏi vậy thì Ba có cảm giác là cái Lạc nó yếu đi trong lúc hỏi.
(Hết phần 5/7)
Ghi chú:
[1] Anh Alpha có nói thêm rằng vì thần thông là hệ quả tất yếu của TTHS nên có khi không chủ động hỏi gì cả nhưng mình cũng có thể thấy các hình ảnh này nọ. Thực ra đó chính là những hình ảnh giải đáp cho các bận tâm, thắc mắc của mình trong cuộc sống. Những khúc mắc này nó nằm sâu trong tâm thức của mình và khi thiền định thì cái thấy biết trong chiều không gian này cho mình biết đáp án.