Nhập Định Made in Vietnam – Kỹ Thuật (1)


Vậy tập thiền Hữu Sắc là gì? Đó chính là chủ động làm cho cái ý thức của Dục giới mất đi (sụp đổ). Khi đó, mình sẽ chuyển qua một cảnh giới khác (thuộc Hữu Sắc), có một hệ ý thức / hệ quy chiếu khác. Nói cách khác, mình sẽ thấy được rằng: (i) các giác quan và ý thức (của Dục giới)  không thuộc về mình, không phải là mình, và mình có thể chủ động triệt tiêu chúng; và (ii) mình vẫn có thể tồn tại mà không cần chúng (vì bằng chứng là mình vẫn sống sờ sờ trong lúc nhập định ở trong Hữu Sắc mà). Điều này chứng tỏ mình có một cái Biết / cái Tôi / cái Hồn tồn tại độc lập. Các bước kỹ thuật để làm ‘sụp đổ ý thức’, tức là làm cho nó quá tải (overloaded)[1]:


Bước 1: Chọn một dãy cái số bất kỳ (mà anh Alpha gọi nôm na là bài toán đi chợ). Ba chọn một cái Sudoku app như hình bên dưới, rồi chọn 3 khối có 9 (3x3) ô bất kỳ (vd. khối 1 bên góc cao tay phải: 6 8 3, 5 2 9, 7 _ 1; khối 2 bên góc thấp tay phải: 2 3 7, _ 9 _, 1 5 4; và khối 3 bên góc thấp tay trái: 8 _ _, 3 _ 1, 9 2 _). Vừa nhìn vừa nhẩm một tí để nhớ các con / dãy số.


Bước 2: Bắt đầu nhắm mắt lại, dùng cái tâm của mình mà hình dung và vẽ ra từng con số trong 3 khối số đã chọn (chỗ nào không có số thì có thể thay thế bằng số 0). Sau khi vẽ xong từng số ở vị trí thẳng trước mặt, ngang với tầm nhìn thì bắt đầu làm toán cộng (vd. 6 + 2 + 8. Đây là 3 con số ở vị trí 1 của từng khối. Đáp số là 6 + 2 = 8, 8 + 8 = 16.). Cứ làm phép cộng như thế đến khi không nhớ được mình cộng tới đâu, số trước là số mấy, số sau là số mấy, v.v. Lúc này ý thức (của Dục giới) đã bị quá tải (overloaded), và trở nên bị kẹt (stalled), đứng yên (still). Nếu mình cứ tiếp tục cố nhớ con số để làm toán thì sẽ (có thể bị mê một chút trước khi) rơi (suddenly fall) vào trạng thái tĩnh lặng: Nhập định. Ý thức Dục giới không còn[2], một hệ ý thức khác, một không gian khác xuất hiện. Đây chính là nhập định vào thiền Hữu Sắc. Sự nhập định này kéo dài lâu hay mau, nông hay sâu thì tùy nhưng khi cảm thấy thối định thì lại quay về làm toán tiếp thì sẽ nhập định trở lại. Cứ thế.


DIỄN GIẢI VÀ MỘT SỐ LƯU Ý


A. Bước chuẩn bị:


Theo Vi Diệu Pháp, sắc pháp khởi sanh theo 4 phương cách: do Nghiệp, do Tâm, do Điều kiện thời tiết, và do Vật thực (đại khái là do thức ăn và sự tiêu hóa chúng). Nếu là do Nghiệp thì không làm gì được rồi. Để tránh / giảm thiểu tác động của thời tiết và vật thực thì nên giữ vừa đủ ấm, ăn mặc thoải mái, không bị cấn quần áo, tóc tai, tìm nơi thanh tịnh không bị quấy rầy bởi tiếng ồn xung quanh, và không ăn nhiều trước khi tập. Những cái này sẽ làm mình bị phân tâm trong lúc tập. Sắc pháp do Tâm tạo là cái mình sẽ chủ động điều chỉnh để nhập định lọt vào Hữu Sắc.


B. Về các dãy / con số và làm toán:


+ Tùy khả năng của mỗi người mà các con số nhìn để nhớ trong Bước 1 ở trên có thể ít nhiều, dài ngắn khác nhau.

+ Trong một bản Sudoku như ở trên có rất nhiều cách để lựa chọn các con số: ngang, dọc, chéo, zigzag, đức khúc, liền khúc, nhảy khúc, v.v. Việc thay đổi các lựa chọn sẽ làm cho bài toán lúc nào cũng mới ở mỗi lần tập. Hơn nữa, vì là Sudoku app nên mình có thể bắt đầu với một bản Sudoku hoàn toàn mới.

+ Con số nhìn bên ngoài từ bảng Sudoku và con số tưởng tượng để vẽ ra khi tập không bắt buộc phải giống nhau. Ví dụ, khi tập mình có thể vẽ theo phong số điện tử (góc cạnh) hoặc thậm chí số La Mã (anh Alpha làm vì ảnh thích số LM).

+ Việc cộng các con số cũng tùy ý muốn. Thay vì cộng các con số ở cùng vị trí số 1 (6 + 2 + 8  như ở trên) rồi đến các số cùng ở vị trí 2, v.v., mình có thể cộng chéo: 6 + 9 + ­0 (6 là vị trí 1 trong khối 1, 9 là vị trí 5 trong khối 2, 0 là vị trí 9 trong khối 3), rồi tiếp đến 8 + 0 + 8 (8 là vị trí 2 trong khối 1, 0 là vị trí 6 trong khối 2, và 8 là vị trí 10, tức là quay về vị trí 1, của khối 3), v.v.

+ Tất nhiên cũng chẳng ai bắt phải làm toán cộng cả. Muốn trừ, nhân, hoặc chia các con số với nhau thì cứ làm thôi.

+ Quan trọng là phải làm cho cái óc mình nó rối, nó quá tải càng nhanh càng tốt. Muốn làm được điều này thì cần 2 yếu tố: (i) sự phức tạp hoặc khó nhớ của bài toán + (ii) tự ép mình phải làm xong trong một khoảng thời gian nào đó. Vì cố nhớ để làm xong bài toán dưới áp lực thời gian vô hình mà mình rối nhanh, rồi ý thức bị quá tải dẫn đến sụp đổ. Nếu không có yếu tố về thời gian giới hạn thì sẽ rơi vào tình trạng cứ từ từ mà vẽ các con số ra. Xong hết 45 phút rồi mà nhập định thì chẳng thấy đâu. Đây là kinh nghiệm bản thân và đã bị anh Alpha chỉnh.

Mẹo nhỏ: Khi nhớ các dãy số ở Bước 1 thì đừng đợi cho đến khi nhớ xong và rõ ràng các con số thì mới vào tập. Hãy nhớ sơ sơ (hoặc bắt mình nhớ trong vòng 1 phút, 2 phút gì đó) thôi. Khi vào tập thì sự quên sẽ xảy ra (tức là có một góc tối nào đó của dãy số mà mình không nhớ được). Quán một số các con số mà mình nhớ rõ trước để tăng độ định tâm, khi thấy ổn định mạnh mạnh rồi thì chuyển sang cái góc tối đó để cố nhớ mấy con số ở đó. Lúc đó thế nào cũng nhớ không ra, ý thức bị cài vào thế kẹt, bị rối, bị thúc rồi dẫn đến sụp đổ. Khoảng lặng nhập định bắt đầu.

+ Cần lưu ý là phải quán / vẽ số và làm toán ở đằng trước mặt. Không làm toán nhẩm bên trong óc vì như vậy là ‘làm toán rợ’. Cái làm toán này (i.e. cách làm toán bằng tư tưởng mà không có hình ảnh của các con số) cũng dẫn đến nhập định nhưng đó là Vô Sắc. Ba không chắc là bị cái này khi vào VS. Cái sai của Ba trước đây chính là không hiểu cơ chế làm cho cái óc nó rối, nó kẹt để rồi nó sụp đổ như trình bày trong cái mẹo nhỏ ở trên. Trước đây khi Ba làm toán là cứ cắm đầu cắm cổ làm mãi thôi. Bài toán nhân chia gì đó, làm xong thì mất 45 phút và có một dãy số rất dài 30 chữ số. Dù vậy, Ba không cài nó vào thế bí vì không biết.


(Hết phần 2/7)


Ghi chú:


[1] Theo diễn giải của anh Alpha thì ý thức con người có một cái tải, một giới hạn nhất định. Khi bị quá tải, nó sẽ đứng yên, mất đi. Ví dụ: một cô bé bị ngã xe giữa đường và thấy cái xe tải đang trờn tới. Cô bé sợ quá, đứng chết trân: ý thức bị quá tải, chạy trốn mất tiêu nên không thể suy nghĩ và điều khiển thân nên làm gì. Xem bài viết gần đây của anh Alpha về kỹ thuật nhập định này: http://trachcatphuongdong.com/con-mat-thu-ba-dan-nhap-ve-thien-dinh-37/.

[2] Ý thức mất ít, nhiều, hay hoàn toàn phụ thuộc vào chất lượng của sự quá tải khi làm toán.