Khi đã hiểu được ý thức, tải của nó, và làm sao để hướng sự chú ý lên tải đó, Ba tin mình hoàn toàn có thể vận dụng nó để nhập định và tận hưởng cái nhất tâm phẳng lặng trong các tầng thiền (thật sự là vậy). Ba kết lại một số điểm chính trong phương pháp làm toán của anh Alpha như sau.
Mục đích là làm quá tải cái bề nổi của tảng băng ý thức, tức làm quá tải cái Trí Nhớ Làm Việc (WM). Bằng cách:
+ Chọn bài toán phải khó (nhiều số, phép tính phức tạc, nhiều bước tính trung gian, yêu cầu hiểu biết tường tận các bước tính),
+ Có áp lực về thời gian hoàn thành,
+ Các con số được biểu hiện dưới nhiều hình thức khác nhau,
+ Thêm màu sắc vào các con số để tăng độ khó nhớ,
+ Bài toán phải luôn mới để tránh bị lờn,
+ Đặt mục tiêu ra kết quả nào đó để tăng sự chú ý.
Nếu mình kết hợp các yếu tố trên số bài toán mình có là không đếm được và luôn luôn mới. Ba sẽ trình bày cụ thể một buổi tập của mình làm minh họa nhé.
Trước khi bắt đầu tập, Ba tác ý rằng “Mình tập nhe em, đi tìm hạnh phúc nhé”. Ba tự vẽ cái hình ở bên dưới và bắt đầu chọn. Ba chọn cái nhóm số ở góc trên cao, bên phải (III 5 7, 4 IX 8, VI 2 I) và bắt đầu cố thì thầm trong tâm để nhớ chúng: mặt số, kiểu số, màu sắc, thứ tự. Chừng 1–2 phút gì đó rồi tắt đi và bắt đầu nhắm mắt lại tập.
Ba cố nhớ và vẽ từng con số với các chi tiết ở trong hình. Từng số, từng số và vẽ ngay đằng trước mặt: III, 5, 7,… không chậm cũng không nhanh vì cũng cố mường tượng ra cái quang tướng của con số (nhưng Ba không có thấy). Trong lúc làm vậy thì Ba sẽ chọn lựa bài toán sẽ làm: Ba đưa ra yêu cầu là tài toán sẽ phải có đáp số là 373. Làm kiểu gì cũng được.
Khi đã xong từng con thì Ba bắt đầu chọn phép nhân các 2 số với nhau, từ lớn tới nhỏ, sau đó sẽ cộng lại xem sao. Ba lại vẽ IX và 8 (nhắc lại là vẫn cố vẽ ra với đủ chi tiết từng số nhé), rồi nhân thành đáp số 72. Với đáp số này, Ba chọn dùng cái con số 7 màu magenta và 2 màu vàng sáng từ dãy số ban đầu. Sau đó tiếp tục vẽ 7 và VI, rồi nhân lại ra 42. Ba lại chọn số 4 và 2 cùng màu vàng sáng làm làm đáp số trong bước tính này. Cứ thế tiếp tục với 5 x 4 = 20 (vì số 0 không nằm trong dãy số ban đầu, Ba cho nó màu xanh dương đậm), III x 2 = VI, và I giữ nguyên. Lúc này, Ba cắc cớ muốn đổi hình dáng kết quả 72 sang VII 2. Sau đó, Ba bắt đầu tính xem nếu trừ dần các kết quả này khỏi tố tổng 373 theo yêu cầu ban đầu thì sẽ còn lại bao nhiêu. Ba quán 3, 7, 3 nhưng tới đây đầu óc đã mệt. Con số 373 rất khó ra, số VII 2 cũng bắt đầu mất vì không nhớ và vẽ ra được. WM đã ở ngưỡng quá tải, không gian phẳng lặng xuất hiện và mình nhẹ nhàng (chứ không kiểu sụp đổ như lần đầu Ba nhập định theo cách này) lọt vào không gian đó. Tất cả các con số biến mất (vì mình không giữ nữa). Ba đạt trạng thái nhất tâm (mất bao nhiêu thời gian thì không biết nhưng chắc chắn là không có vẻ lâu như mình viết ra đâu. Ba đoán chỉ trong khoảng từ 5-10 phút là tối đa vì Ba cảm giác là nhất tâm lâu lắm thì mới nghe tiếng chuông 30 phút kêu.) Thân thể bắt đầu cảm thấy nhẹ nhẹ.
Ba dùng sự chú ý trực diện đưa cái nhìn của mình vào một điểm nhỏ trong không gian ở gần trước mặt. Giữ đó một lúc thì sóng lạc xuất hiện. Nhớ rằng sự chú ý này nó nhẹ nhàng chứ không kiểu hùng hục, căng thẳng như khi làm toán để đánh sập ý thức đâu. Cứ vậy một lúc lâu, Ba chuyển sang cái chú ý bao trùm: cái nhìn của Ba vẫn hướng về phía trước mặt gần nhưng không phải là một điểm. Cái sự chú ý nó bao gồm, trải rộng ra không gian phẳng. Như vậy một tí thì lạc khác xuất hiện, nó cũng như cái lạc trước thôi nhưng cảm giác nó trải rộng ra như cái cách chú ý của mình. Thêm một lúc nữa thì Ba thay đổi sự chú ý một tí: hướng nhìn vẫn là trước mặt, cái nhìn vẫn bao trùm nhưng lần này Ba hướng cái tâm về vùng không gian sâu xa phía trước mặt. Tức đây là sự chú ý không trực diện nhưng có cả độ rộng và sâu. Khi làm vậy thì Ba tác ý là ‘không gian vô tận, vô biên’ để vào KVBX. Cái lạc đến trong lúc này nó lại mang cái sâu trầm của không gian vậy. Cứ thế, Ba tác ý vào TVBX, v.v. Ba cứ đi lên đi xuống vậy vài lần: một là để kiểm tra và hiểu hơn về các lớp định, các loại chú ý, hai là cũng để tập cách chủ động kiểm soát các lớp định này. Anh Alpha cũng hay nhắc nhở Ba là phải tập cho thật tốt ở Hữu Sắc đã. Nhưng thật tình Ba cũng hay cãi lời, tác ý này kia trong Vô Sắc khi nào độ nhập định phê phê 😊. Sự thật mà nói thì Ba cũng chẳng biết những không gian mà Ba cảm nhận có đúng với tên gọi của chúng không nữa. Hoàn toàn dựa trên cảm nhận của mình thôi.
Thi thoảng có những cái ý thức nó nổi lên. Chẳng hạn, khi Ba đang dùng cái nhìn rộng, thì có cái suy nghĩ về Daniel Kahneman, tiến sĩ về tâm lý và kinh tế, và cái định nghĩa của ổng về sự khác nhau giữa hạnh phúc (happiness) và sự thỏa mãn (satisfaction). Đây là từ tiềm thức vì Ba đã đọc cái bài phỏng vấn của ổng trong lúc đọc tìm các nghiên cứu tâm lý. Dù vậy thì những cái xẹt xẹt ý thức này nó không ở lâu, sẽ bị Ba phát giác, và không làm ảnh hưởng gì nhiều đến cái nhất tâm và lạc đang hưởng. Sau một thời gian thì Ba quyết định xả thiền (chủ động xả chứ không phải do thối định). Trong người cảm thấy vui, nở một nụ cười nhẹ, cám ơn chư Phật, Bồ Tát, Thầy, anh Alpha, hộ pháp, v.v. đã hộ trì cho buổi tập được tốt.
Trước đây Ba cũng đã đưa ra một ví dụ dùng Sudoku để làm cái này và dùng sức bền vật liệu để giải thích sự quá tải của ý thức. Cái đó cũng được nhưng chưa được rõ ràng cho lắm. Thông tin trong lần thu hoạch này bổ sung và hoàn chỉnh sự liên hệ đó. Bài toán cụ thể Ba vừa nêu có đầy đủ các yếu tố đè nặng, kéo giản, bẻ qua bẻ lại, uốn tới uốn lui để làm cho cái WM mệt mỏi và sụp đổ.
(Hết phần 7/8)
