3. Một số kinh nghiệm rút tỉa được
Trong quá trình tập, Ba cũng chú ý, quan sát được những vấn đề sau đây:
(1) Nhức đầu hay tức ngực
Cái này thỉnh thoảng xảy ra trong thời gian đầu khi Ba mới tập phương pháp này. Lý do có thể do chưa quen. Cũng có khi do vận dụng kỹ thuật chưa nhuyễn. Chẳng hạn khi cố tiếp tục làm bài toán dù khoảng lặng đã đến. Hoặc khi đã nhập định rồi nhưng vẫn cố quán ra cái chấm trắng ra. Làm vậy là sai vì khi nhập định rồi thì nên buôn không quán thêm gì nữa cả. Đôi khi sự đau tức này là do tập lâu quá hoặc lúc thân tâm bị xáo trộn nhiều đòi hỏi nỗ lực rất lớn để nhập định. Vấn đề nhức đầu hay tức ngực đã được Ba giải quyết xong sau một thời gian tập, trải nghiệm, nhận thức, và điều chỉnh.
(2) Rối quá nhanh mà chưa làm toán
Nếu như trước khi tập Ba dùng một dãy số dài quá, đến khi nằm tập thì quên mất gần hết. Nhớ được số đầu, đến số tiếp thì thì kẹt. Nếu như lúc đó mà nghĩ là WM sụp đổ rồi là chưa đúng vì phải phân biệt giữa rối và tải. Rối nhanh quá mà tải chưa nặng thì khi buông và vào định thì định sẽ không sâu. Lúc đó nên tự tạo số mới từ số đầu để tăng tải lên. Khi nào đủ độ tải và rối rồi thì WM sẽ bị treo. Lúc đó mới thực sự treo.
(3) Không gấp khi vẫn chưa nhập định
Đôi khi vì lý do gì đó (vd., bài toán muốn làm có vẻ dễ hoặc cách làm có thể bị quen, lờn) làm cho việc quá tải WM chưa đến như mọi khi. Ba không có hấp tấp. Một mặt, Ba chuyển bài toán, thay đổi cách làm. Mặt khác tác ý bình tĩnh, nhập định được hay không cũng là vô thường. Khi làm 2 chuyện này thì nhập định cũng đến được. Hiện tại, Ba cũng cảm thấy rằng dùng bảng số Latin nó tránh được tình trạng bị lờn (do tâm lý Thích Nghi) tốt hơn là dùng chữ, số Roman. Có lẽ vì số Latin nó đơn điệu, không thành vần, không mang ý nghĩa gì cả. Hơn nữa sự chồng chéo các màu với nhau khi vẽ các vạch làm cho số lượng màu kết hợp nhiều vô số và lại khó nhớ.
(4) Sự chú ý khác nhau
Sực chú ý trực diện (overt) và không trực diện (covert) khác nhau rất rõ ràng. Cho dù mình đang nhớ bao nhiêu số, chữ, đang ‘nhìn’ bao nhiêu đi nữa thì ở mỗi khoản khắc chỉ có 1 chỗ là trực diện, các chỗ còn lại là không trực diện. Ví dụ, khi Ba bắt đầu vẽ LXII, thì trong trí nhớ (covert) có đầy đủ LXII nhưng sự tập trung vẽ (overt) sẽ vào một nét duy nhất: nét xổ đứng của chữ L. Sang đến vẽ nét chân nằm ngang của chữ L thì nét đứng chỉ có sự chú ý không trực diện. Cố gắng mang sự chú ý vào cả 2 nét sẽ mệt hơn và làm tăng tải lên WM hơn.
(5) Lạc đến khi chuẩn bị nhập định
Càng chú ý thì Ba thấy rằng khi chuẩn bị nhập được định thì có một luồn lạc đẩy đến nhẹ nhàng. Cái này không biết gọi là gì, có thể là chặp Chuyển Tánh trong Tốc hành Tâm (?).
(Hết phần 3/11)