Tâm Lượng Tử – Suy Tư về Cảnh Giới


Suy tư về cảnh giới


Vậy Định luật Tương Ưng (ĐLTƯ) hoạt động thế nào? Theo góc nhìn ở trên về tâm, về cái Tôi thì mỗi cảnh giới được nhận biết qua xung động (frequency) riêng biệt của nó. Khi chủ thể Tôi có cùng xung động đó thì mình tương ưng với cảnh giới đó. Một ví dụ, đâu thể muốn nói chuyện được với bạn mình thì chỉ cần nhấc điện thoại lên là xong. Mình cần quay/bấm số và phải bấm cho đúng mới được. Ví dụ khác, những người làm chung một cơ quan với mình thì mình dễ nói chuyện hơn vì có chung đồng phục, sinh hoạt đoàn thể, và tính chất và mục tiêu công việc tương tự nhau.


Tuy nhiên, có tần số tâm tương ưng với một cảnh giới (tạm gọi là chứng) chưa hẳn đã dẫn đến hệ quả là gặp được các thực thể ở cảnh giới đó (tạm gọi là đắc)? Câu hỏi này trực tiếp liên hệ tới Ba. Nếu như hiện tại Ba tập có một mức độ thành công thì sao Ba vẫn chưa/không thấy được cảnh giới (cụ thể) gì cả? Phải chăng Ba cần nhiều thời gian hơn nữa hay tâm của Ba chưa thực sự tương ưng!? Hay mong mỏi được thấy cảnh giới của Ba không đủ mạnh? Vì mặc dù thỉnh thoảng Ba có tác ý đi đến đâu đó cho biết nhưng sự tác ý đó khá rời rạc, mau chán, và không thực sự chú tâm. Hay do bản tính cô độc của Ba nên cũng không có bạn bè nào ở các tầng thiền thèm xuất hiện chào hỏi? Ba không biết. Dù sự thấy biết không phải là mục tiêu tập của Ba (vì Ba thấy phí mất thời gian tập quý báu hàng ngày khi mình muốn làm chuyện này) nhưng những thắc mắc này như là những gợn sóng: lúc mất/quên đi, lúc lại xuất hiện khiến mình suy tư ☹. 


Vậy còn những trường hợp đến, thấy một cảnh giới nào đó mà không theo ý muốn chủ động (tác ý) của mình? Anh Alpha kể đã từng lọt vào cảnh khổ khi tập vì những lúc đó cái tâm lo toan, lăn xăn, tính toán chuyện làm ăn ở Dục Giới của anh nó thống trị cái Tôi và khiến cho cái Tôi tương ưng với cảnh khổ. Những lúc như vậy thì mình gọi cái (trạng thái) định đó là cái gì: phàm phu, tà, hay chánh? 


Theo góc nhìn về nhập định ở trên, sự nhập định và quy luật hoạt động trong định là 2 quá trình tách biệt nhau. Khi đã vượt qua được bức tường vô hình do cái hệ quy chiếu 3 chiều không gian và 1 chiều thời gian dựng lên trong thế giới thực tại này, mình chuyển qua hệ quy chiếu khác trong thế giới tâm linh. Trong đó, ĐLTƯ là quy luật hoạt động xương sống (có cái định luật nào nữa không thì Ba không biết). Tâm, cái Tôi rung động ở tần số nào thì về cõi giới, khu vực đó.[1] Vậy thôi!


(Hết phần 9/11)


Ghi chú:


[1] Hơn nữa, vì các các cõi giới được sắp xếp từ thấp đến cao, cõi giới cao hơn có thể biết được cõi giới thấp hơn (kiểu như học lớp 3 phải biết kiến thức lớp 2 vậy). Lại nữa, chúng cũng có thứ lớp từ nặng đến nhẹ: cõi giới nhẹ thì dễ di chuyển, lượn đây đó hơn cõi giới nặng (chẳng hạn Nhị Thiền thì đi xuống chơi ở Sơ Thiền thì được chứ chiều ngược lại thì không). Cõi giới cao nhất (Santi, Niết Bàn, Tịch Tịnh) là cõi giới có sóng tâm hoàn toàn phẳng, nhu nhuyễn nhất so với phần còn lại. Định luật Bất Định (Uncertainty Principle, UP) của nhà vật lý người Đức Werner Heisenberg nói rằng mình không thể cùng một lúc biết chính xác vị trí (location) và động lượng (momentum) của một lượng tử. Cố gắng biết càng chính xác cái này thì sự bất định của cái kia càng cao. Nếu lượng tử chỉ theo một dạng sóng thì momentum sẽ tính toán được chính xác nhưng lại không thể biết được vị trí của nó ở đâu. Nếu dùng nhiều dạng sóng khác nhau chồng chúng (superimpose) lên nhau thì, do tính bù trừ của sóng, có thể tính được vị trí chính xác hơn nhưng lại không biết chính xác được động lượng của nó thuộc dạng sóng nào. Thử liên hệ Heisenberg UP vào cái Tôi nhé. Khi chưa/không tập, cái Tôi của mình là một hỗn hợp những nguyên tố tâm với những dạng sóng khác nhau chồng lấn lên nhau nên mình có thể biết được mình đang ở chỗ nào (ý là chỉ loanh quanh cõi thực này) nhưng tâm lý (ý thức) là không biết thuộc về đâu (lúc vui vẻ, lúc cáu gắt, lúc hạnh phúc, lúc buồn đau, lúc khinh an, lúc nặng trĩu, v.v.). Khi độ định tâm tăng dần thì các nguyên tử tâm nặng, nhanh bị loại bỏ dần, lúc này cái Tôi đôi khi lại biết được mình ở cõi này cõi kia, và tâm lý cũng có ý niệm rõ hơn về độ thanh tịnh của cõi giới nào đó. Khi đạt trạng thái nhất tâm (tâm duy nhất) hoàn toàn phẳng lặng, lúc này động lượng của cái Tôi rất rõ ràng, bằng 0 (vì p=m*c, nghĩa là động lượng = khối lượng*vận tốc = 0*0), vị trí của nó sẽ là ở khắp mọi nơi, nhu nhuyễn, dàn trải (chỗ này chắc là hơi gượng ép vì nếu nói mình tác ý đi đâu cũng được khi ở trạng thái này, tức là mình cũng biết luôn vị trí của cái Tôi?!).  https://www.youtube.com/watch?v=TQKELOE9eY4;

https://www.khanacademy.org/science/physics/quantum-physics/quantum-numbers-and-orbitals/v/heisenberg-uncertainty-principle.